Quản lý công trường từ xa là điều không thể. Liệu đó có phải chỉ là một định kiến? (Từ “Thần thi công”)

Vị thần thi công

Hiện tại, tình hình còn nguy hiểm hơn nhiều so với việc quản lý từ xa

Khi nghe đến cụm từ “quản lý công trường từ xa”, bạn nghĩ sao? Bạn có muốn chỉ trích rằng: “Nếu xảy ra tai nạn tại công trường thì phải làm sao đây!” không?

Tuy nhiên, tình hình hiện tại lại càng khiến người ta lo lắng hơn nữa!

Ví dụ, giao công việc tại hiện trường cho nhân viên trẻ, còn bản thân thì phải đảm nhiệm nhiều hiện trường cùng lúc — tình huống như vậy có phải đã trở thành chuyện bình thường rồi không? Phương tiện liên lạc là điện thoại. Nói cách khác, hiện tại, không những chưa nói đến “làm việc từ xa”, mà thậm chí còn đang điều hành các hiện trường chỉ bằng giọng nói.

Điều đó còn nguy hiểm hơn nhiều so với việc quản lý từ xa.

Ngay khi nghe đến từ ”làm việc từ xa”, người ta thường vội vàng kết luận rằng “đó là hành động thiếu trách nhiệm” hay “không thể quản lý được”. Nhưng liệu đó có phải chỉ là những định kiến không? Trên thực tế, tôi cho rằng việc điều hành công việc tại hiện trường chỉ bằng một cuộc điện thoại như hiện nay mới thực sự là tình trạng “quản lý chưa đầy đủ”.

Có lẽ ngành xây dựng không phải là ”coi trọng mối quan hệ giữa con người với nhau”, mà là đang bị ràng buộc bởi một “bầu không khí” cho rằng “nếu không coi trọng mối quan hệ giữa con người với nhau thì sẽ không ổn đâu”.

Chính vì vậy, thay vì tiếp tục duy trì cách làm hiện tại – chỉ tham gia một cách hời hợt vào công việc tại hiện trường và giải quyết mọi việc qua điện thoại – chúng ta hãy xây dựng một hệ thống bài bản. Nếu có thể kiểm tra tình hình không chỉ qua âm thanh mà còn qua hình ảnh, chắc chắn chúng ta sẽ quản lý hiệu quả hơn.

Công việc không phải là “có mặt ở đó”. Công việc chính là “quản lý”.

Đây không phải là vấn đề về ”khoảng cách vật lý” mà là vấn đề về ”mật độ thông tin”. Nói cách khác, đó là việc có thể nắm bắt tình hình tại hiện trường một cách kịp thời và chính xác đến mức nào. Đó chính là bản chất của công tác quản lý.

Chúng ta nên suy nghĩ về việc “làm thế nào để có thể làm được điều đó”

Theo tôi, bản chất của việc “nâng cao hiệu quả công việc của giám sát công trường” chính là giải quyết tình trạng thiếu nhân lực — hay nói chính xác hơn là tình trạng thiếu “kỹ sư giỏi”.

Việc giữ riêng những kỹ sư giỏi cho một công trường duy nhất là một sự lãng phí. Trong bối cảnh dân số đang giảm, ngành xây dựng – vốn có trách nhiệm duy trì cơ sở hạ tầng – không thể có được sự dư dả như vậy.

Dù là công trường nào đi chăng nữa, đó đều là những nơi quan trọng đối với xã hội, và không nên coi thường chúng chỉ vì quy mô lớn hay nhỏ.

Dù quy mô lớn hay nhỏ, chủ đầu tư đều đầu tư vào cơ sở vật chất với tất cả tâm huyết. Từ đó, đã hình thành nên một thực trạng như sau: “Công trường lớn thì phải cử nhân viên giỏi nhất, còn công trường nhỏ thì chỉ cần để nhân viên trẻ thực hành là được”. Chính cách suy nghĩ này mới chính là vấn đề của ngành xây dựng, phải không?

Việc để các nhân viên trẻ thử sức là điều quan trọng, nhưng điều đó chỉ có thể thực hiện được khi có một hệ thống hỗ trợ phù hợp. Việc gọi đó là “đào tạo” trong khi gần như đẩy hết trách nhiệm cho họ chỉ là sự buông thả mà thôi.

Tình trạng thiếu nhân lực sẽ ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn. Nếu tiếp tục duy trì cơ cấu hiện tại, chắc chắn sẽ đến lúc hệ thống sụp đổ ở đâu đó. Để ngăn chặn viễn cảnh đó, mặc dù “tăng cường nhân lực” là một trong những giải pháp cần thiết, nhưng điều cấp bách hơn cả là phải xây dựng “một cơ chế tận dụng tối đa nguồn nhân lực hạn chế”.

Thực ra, việc chỉ bố trí một nhân viên xuất sắc tại một địa điểm duy nhất là một sự lãng phí rất lớn. Sẽ thật tuyệt vời nếu có thể để họ phát huy năng lực đó tại nhiều địa điểm hơn nữa. Tình huống này hoàn toàn có thể trở thành hiện thực nhờ sức mạnh của Internet và công nghệ thông tin.

Nói cách khác, người giám sát công trường từ xa không nên nghĩ rằng ”không thể làm được”, mà nên suy nghĩ xem ”làm thế nào để có thể thực hiện được”. Việc áp dụng công nghệ không phải là một “lối thoát” để giảm bớt gánh nặng cho công trường, mà là một “chiến lược” nhằm bảo vệ công trường.

Để xây dựng một ngành công nghiệp hướng tới tương lai, chúng ta cần có sự quyết tâm chấp nhận điều đó.

Dựa trên quan điểm này, tôi đề xuất một cơ chế có tên là “Core Engineer Model (Mô hình Kỹ sư Nòng cốt)”. Đây là cơ chế cho phép các kỹ sư giỏi tham gia vào nhiều dự án khác nhau.

Không chỉ là “giả vờ quản lý”, mà là hiện thực hóa trạng thái “thực sự quản lý” nhờ sức mạnh của công nghệ. Ngay cả những công ty quy mô nhỏ cũng có thể thực hiện điều đó bằng các công cụ đơn giản. Đó chính là sự tiến hóa cần thiết cho ngành xây dựng trong tương lai, và cũng là lý do tại sao tôi luôn kêu gọi “nâng tầm ngành xây dựng”.

 

Vị thần thi công

Để lại bình luận

Trang web này sử dụng Akismet để giảm thiểu thư rác. Tìm hiểu cách dữ liệu bình luận của bạn được xử lý.