Xin chào mọi người.
Đây là Enta.
Tôi đã thử nghĩ lại về hình ảnh người sếp mà hồi còn trẻ, tôi từng nghĩ rằng “Chỉ có sếp này là mình ghét thôi~”.

——————————————————————–
1. Một loạt các câu chuyện cổ tích
2. Chỉ toàn nói về công việc
3. Chỉ toàn kể những chuyện tự hào về bản thân
4. Đưa ra tên của những người mà chúng ta không quen biết rồi tự ý làm cho không khí trở nên sôi nổi
5. Áp đặt suy nghĩ của bản thân
6. Không mang tính lý thuyết (chủ nghĩa cảm tính và chủ nghĩa ý chí)
7. Cố tỏ ra ngầu một cách kỳ quặc
8. Tôi không hiểu anh đang nói gì nữa
9. Tự cao tự đại
10. Họ tự ý hào hứng về những chuyện mà chúng tôi không biết
11, Tấn công chiếm thế thượng phong (đã trở thành cuộc săn mồi)
——————————————————————–
Tôi có cảm giác rằng những người như thế này trước đây rất phổ biến.
Và rồi, họ sẽ nhắm vào một người nào đó và nói đủ thứ này nọ.
Gần đây tôi tự hỏi liệu tình hình có khá hơn một chút không nhỉ?, nhưng thỉnh thoảng vẫn có những người như vậy (cười)
À, trong trường hợp của tôi thì hiện tại tôi cũng không còn tiếp xúc nhiều với những người như vậy nữa, nhưng,
Đối với những người làm công ăn lương, những mối quan hệ như vậy thực sự rất khó khăn.
Trước đây tôi cũng từng nghĩ: “Mình không muốn trở thành một người sếp như thế này!”, nhưng thực tế thì sao nhỉ…
Gần đây, tôi có cảm giác công ty chúng tôi đã phân công lao động một cách hoàn toàn, nên trừ khi bộ phận thực địa bận rộn đến mức không thể tưởng tượng nổi, còn không thì chúng tôi hiếm khi có cơ hội gặp nhau.
Dù thỉnh thoảng gặp nhau và cũng không có gì đặc biệt để nói, nhưng tôi nghĩ miễn là chúng tôi có thể vui vẻ bên nhau là được rồi.
À, về việc bảo trì máy móc thì thỉnh thoảng tôi cũng có hướng dẫn và chỉ đạo.
Tôi nghĩ rằng việc ít giao tiếp cũng không hay, nhưng giao tiếp quá nhiều cũng không hay.
Lý do khiến nhân viên trong công ty cảm thấy chán ghét sếp có phải là do giao tiếp quá nhiều không nhỉ?
Gần đây tôi thường nghĩ như vậy.
Dù sao thì tôi cũng có cảm giác rằng nếu ở bên nhau quá lâu thì sẽ trở nên hơi ngượng ngùng, nhưng,
Tôi không giao tiếp nhiều lắm với các thực tập sinh kỹ năng người Việt Nam. (Trong xe hầu như không nói chuyện gì cả.)
Vì là con người nên chắc hẳn cũng có những điều mình không tự tin, nhưng,
Việc người sếp hạn chế những cuộc trao đổi không cần thiết cũng có thể coi là một hình thức giao tiếp đấy nhỉ (cười)

Chúng tôi có thể thi công chỉ với những trao đổi tối thiểu tại công trường, và nếu kỹ năng của cả hai bên đều đạt đến một mức nhất định thì đó chính là sự ăn ý tự nhiên.
Cuối cùng thì, dù là người Nhật hay người nước ngoài, chỉ cần nhìn vào mắt nhau là cũng có thể phần nào đoán được suy nghĩ của nhau, phải không? (Cầm búa lên và lên cấp w)
Thật bất ngờ là giao tiếp chỉ là bước khởi đầu, còn công việc thì diễn ra một cách ăn ý, ăn khớp với nhau tùy theo trình độ của mỗi người.
Tôi có cảm giác đó chính là cách để chúng ta không trở nên ghét nhau.
Trong bối cảnh đại dịch COVID-19, việc làm việc từ xa dường như đã giúp giảm bớt đáng kể những căng thẳng như vậy, và,
Ngay cả với những công việc ngoài trời như chúng tôi, việc ít nói chuyện cũng giúp duy trì mối quan hệ tốt đẹp.
Có những người thích nói chuyện, nhưng nếu những người như vậy có vẻ cản trở các bạn trẻ, thì,
Có lẽ việc kiềm chế một chút cũng chính là cách ứng xử phù hợp trong tương lai với tư cách là một người trưởng thành, một cấp trên và một người đi trước.
Tôi hiểu rằng vẫn còn những khó khăn, nhưng trong bối cảnh hiện nay khi tình trạng người dân ngày càng xa rời ngành xây dựng cơ sở hạ tầng đang trở nên nghiêm trọng như vậy, việc thực hiện những gì có thể làm được cũng rất quan trọng.
Tôi nghĩ rằng cách làm việc không nói nhiều cũng là một phương pháp thi công.
Các thông báo chỉ cần gửi qua LINE hay email là đủ rồi.
Tớ có cảm giác là thậm chí không cần đến điện thoại nữa luôn www
Hoàn toàn không cần máy fax!
Hẹn gặp lại nhé.



