Người sếp chính là nhân tố giúp bạn mở ra một thế giới mới vào một thời điểm nào đó | Sự phát triển

Xin chào mọi người.

Đây là Enta.

Thật là một cơn mưa huy chương tại Thế vận hội Tokyo nhỉ!!

Tình cờ tôi lại xem được màn trượt ván vào ban ngày!!!

Thật là tuyệt vời phải không nào.

Dù không mấy hứng thú nhưng tôi cũng thấy hơi xúc động một chút w

Hơn nữa, khi chứng kiến những thành tích đáng nể của các bạn trẻ gần đây, đặc biệt là việc phá kỷ lục về độ tuổi trẻ nhất, tôi cảm thấy rất vui.

Đào tạo giám sát công trường

Hôm nọ, tôi có nói chuyện với một giám sát viên của nhà thầu chính.

 

Một cuộc trò chuyện kiểu như: “Việc thay đổi đạo diễn diễn ra ở đâu vậy?”.

Nói cách khác, đó là câu hỏi: “Tại đâu, ở độ tuổi nào, trong hoàn cảnh nào, anh đã thực sự ý thức được vai trò của người chỉ đạo và có thể tự mình đảm nhận công việc một cách độc lập?”

Tôi nghĩ chắc hẳn phải có một bước ngoặt nào đó.

 

Có bao giờ bạn cảm thấy như có điều gì đó đã thay đổi vào một thời điểm nào đó không?

Giờ nghĩ lại thì tôi nghĩ mình đã hiểu rồi. Tôi nghĩ rằng trong quá khứ đã có một khoảnh khắc nào đó khiến tôi bừng tỉnh.

Công tắc động lực

Tôi thì là trận động đất Chuetsu.

Đây là công trình khẩn cấp nhằm đưa vào sử dụng đường hầm đầu tiên nối với làng Yamakoshi.

Lúc đó, ban ngày chúng tôi thi công mái dốc và neo đất, còn ban đêm thì thi công cắm cốt thép.

Trong quá trình làm việc, tôi vừa thiết kế vừa lập dự toán; mỗi khi thiếu vật liệu, tôi lại lái xe tải chạy thẳng lên Tokyo, mà lương vẫn giữ nguyên, thật là buồn cười www

Hơn nữa, ban đầu tôi đến đó chỉ để hỗ trợ trưởng phòng thôi.

Dù đã đến Shuzenji, Shizuoka với tư cách là đại diện của nhà thầu chính, nhưng ngay khi vừa trình kế hoạch thi công và chuẩn bị bắt tay vào làm thì lại phải thay đổi người đại diện (cười)

Đó là một kỷ niệm mà tôi sẽ không bao giờ quên.

 

Khi đến Niigata, trưởng phòng bảo rằng một tuần sau anh ấy sẽ phải đến công trường tiếp theo... w

Đáng lẽ ra đó là lúc địa ngục bắt đầu, nhưng cứ mỗi khi như thế, tôi lại gặp được những người tốt.

Giờ nghĩ lại, tôi thấy đó quả thực là một nơi làm việc vô cùng thú vị. Dù phải tự mình quản lý cả ngày lẫn đêm, nhưng ở đâu đó trong lòng, tôi đã cảm thấy như được giải tỏa hoàn toàn.

Trong cơn tuyết rơi vào cuối năm, có nhà thầu đã phải thi công lại công trình neo cọc mà trước đó họ đã làm hỏng, rồi lại cố tháo dỡ các khối bê tông hình chữ I với lý do “theo thiết kế”, dẫn đến tranh cãi với nhà thầu chính khi bị ngăn cản — rất nhiều sự việc đã xảy ra cùng một lúc.

(Vì đã tháo dỡ các khối gạch hình chữ I nên phần trên bị trượt, lại phải tiến hành một công trình khác nữa w)

 

Khi công trình đó sắp hoàn thành, tôi đã nghĩ: “À, mình có cảm giác là mình có thể làm được mọi thứ” (dù sao thì đó cũng là sự bồng bột của tuổi trẻ thôi) (cười).

 

Tôi nghĩ chắc các bạn cũng có trải nghiệm như vậy.

Khoảnh khắc mà nhờ một cơ duyên nào đó, mọi thứ bỗng chốc trở nên sáng tỏ.

 

Tôi nghĩ ông ấy vừa là đạo diễn vừa là một nghệ nhân.

Hãy thử nhớ lại điều đó xem.

Và,Hãy thử nhớ lại con người của bạn trước đây.

Tôi nghĩ hồi đó mình chỉ là một thằng nhóc vớ vẩn thôi www

(Bà nội nhà tôi đã ba lần rơi vào tình trạng nguy kịch và có một lần suýt chết; mỗi khi đến công trường, bà lại rời công ty để đi chơi máy đánh bạc; sáng sớm trước giờ làm, bà đi lướt ván nước, sau đó đến công trường, rồi tiếp tục đi lướt sóng; còn nếu gần núi tuyết thì bà lại dành cả ngày để trượt tuyết, ngay cả vào các ngày trong tuần)

Giờ nghĩ lại thì quả là một mớ hỗn độn.

 

Dựa trên điều đó, hãy nhìn vào thế hệ trẻ ngày nay.

Tôi thấy bây giờ có rất nhiều bạn trẻ giỏi giang nhỉ?

Có nhiều em ngoan quá!

Dù cũng có những người không nghĩ như vậy, nhưng tôi cho rằng tình hình hiện nay tốt hơn hẳn so với trước đây.

 

Tôi nghĩ rằng nhiệm vụ của chúng ta chính là tìm cách tạo ra cơ hội để họ thay đổi.

Nhiệm vụ của chúng tôi, những người trung niên, là vừa tạo ra những cơ hội cho thế hệ tiếp theo, vừa truyền cảm hứng cho những nhân tài sẽ tỏa sáng trong thế hệ đó.

Nếu làm như vậy, tôi nghĩ thời đại tiếp theo cũng sẽ rất thú vị.

Giờ nghĩ lại, tôi có cảm giác rằng chính nhờ sự khích lệ mà vị trưởng phòng ấy đã dành cho tôi mà tôi mới có được ngày hôm nay...!?

 

Hẹn gặp lại nhé.

 

P.S. Biểu tượng hình ảnh hôm nay

Công trình gia cố mái dốc – Công tác lắp đặt neo PKT

Để lại bình luận

Trang web này sử dụng Akismet để giảm thiểu thư rác. Tìm hiểu cách dữ liệu bình luận của bạn được xử lý.